KL's blog

Man cannot discover new oceans, unless he has courage to lose sight of the shore…

tuyết rơi ở Penn

Vào một ngày hè giữa tháng sáu năm 1752, hai cha con nhà nọ thả một cánh diều bay vào giữa đám mây giông bão ở ngoại ô thành phố Philadelphia, Hoa Kỳ. Người cha đã nghiền ngẫm về vấn đề tích điện từ lâu và thậm chí đã công bố ý tưởng rằng sét trên trời chính là điện. Ngay khi cơn mưa giông ập tới, dây diều thấm đẫm nước mưa đã trở nên dẫn điện, hai cha con buộc dây vào cột nhà, rồi đeo thêm vào một chùm chìa khóa. Và khi sét đánh trên cao, cha con họ đã thu được tia lửa điện ở chùm chìa khóa… chứng minh bản chất điện của sét, truyền dẫn xuống đất qua sợi dây ướt nước mưa. đọc tiếp cả bài

Tản mạn ở Tel Aviv

Vào một ngày mùa thu, chúng tôi được một nhóm đối tác Israel mời tới một tửu quán bên bờ Địa Trung Hải. Các bạn gọi ra tới tấp các món ngon, rồi bia và rượu vang do chính người Do Thái nấu. Tel Aviv lúc hoàng hôn thật dễ chịu, ngay ngoài kia là dải bờ biển thanh bình. Trong quán, chúng tôi nói đủ mọi thứ chuyện. Anh em trong đoàn bày tỏ sự ngưỡng mộ sau một ngày được tận mắt quan sát những thành tựu vượt bậc của bạn. Một đồng nghiệp Do Thái vỗ vai tôi và bảo: Suy cho cùng, chúng tôi và các bạn có nhiều điểm rất giống nhau. Này nhé – anh ta nói tiếp – chúng ta đều là những dân tộc có bề dày lịch sử hàng ngàn năm. Chúng ta đều phải tranh đấu rất nhiều để giành được độc lập, chủ quyền. Rồi về mặt địa chính trị, Israel và Việt Nam đều ở gần kề những anh chàng hàng xóm xấu tính và khổng lồ…
đọc tiếp cả bài

hai mươi mùa Valentine

nàng hỏi anh Valentine này mình làm gì?

hàng quán thì đã đóng cửa nghỉ Tết từ trưa. Tối nay thì cả nhà lại tụ tập để tưởng nhớ ông ngoại…

anh bảo: Valentine này anh dọn nhà cho em 🙂

thường ngày anh vẫn dọn dẹp, cọ rửa, nhưng chiều nay anh lọ mọ đánh bồn tắm sạch bóng hơn mọi lần. Rồi nàng đi chợ, về làm nem và rất phấn khích vì bánh đa nem mới mua rất đặc biệt. Lúc rán nem nàng kể lại khi đi mua bánh chưng, ngang qua khu phố cũ nơi hai người từng ở những ngày đầu mới cưới, nàng thấy lòng se lại. Ngày đó, khi chuẩn bị sinh thằng cu lớn là lúc họ chuyển nhà. Đâu ngờ, sau đó họ còn cùng nhau chuyển nhà thêm hai lần nữa… Nàng bảo, thời gian trôi thật nhanh anh nhỉ… Rồi họ cùng nghe những bản nhạc xưa cũ trong lúc bày biện cốc tách lên bàn, cùng ngắm cành hoa đào mới mua thật ưng ý.
đọc tiếp cả bài

đám cưới chàng

– truyn ngn ca KL –

Nàng đắn đo rất lâu, khuôn mặt nhợt nhạt càng trở nên căng thẳng, rồi nàng quyết định bước vào. Phòng cưới đông nghẹt người, tiếng cười nói ồn ã, những khuôn mặt đỏ lựng vì hơi men, những đám khói thuốc lá mù mịt, bát đĩa, món ăn ê hề, như bao nhiêu bữa tiệc cưới khác mà nàng từng đi dự. Nàng thấy hơi chếnh choáng, mặt mày quả có chút xây xẩm, nhưng cố hít một hơi thật sâu và đặt những bước chân chắc nịch. Nhiều người trong phòng cưới thoáng quay về phía nàng, bản năng phụ nữ mách với nàng rằng không ít ánh nhìn của đám đàn ông trong phòng đang đeo bám lấy nàng, dù nàng chẳng cần phải quay đầu. Cứ thế, người đàn bà ngoài ba mươi tuổi lặng lẽ trên đôi giầy cao gót thẳng tiến về hướng chú rể đang khoác tay cô dâu đi lần lượt từng bàn chuốc rượu. đọc tiếp cả bài

cám dỗ

– tản mạn của KL2 –

Một buổi tối mùa thu lạnh lẽo… Tôi bước vào, đưa mắt xung quanh. Giữa bao nhiêu cám dỗ, em hiện lên. Say mê, tôi lấy hết can đảm để tiến lại gần em… đọc tiếp cả bài

Tử tế

Chiều thứ bảy, ngồi đọc nốt những trang cuối của cuốn “Thiện, Ác và smartphone” trong lúc những ánh nắng dường như là cuối cùng của mùa xuân ở Hà Nội đang nhạt dần. Gấp sách lại thấy lòng thư thái. Hôm nay Hà Nội rất lạ, không khí và tiết giời như thể một thành phố phương Tây vào dịp xuân sang, không thể diễn tả thành lời. Sau mấy ngày không gian âm u, gió mưa, bất chợt trời nắng đẹp, hơi hanh hanh.
đọc tiếp cả bài

người hùng trong chúng ta

Bernie là một người đàn ông dở tệ. Ông chuyên cắp vặt, lừa đảo. Nếu nhặt được một chiếc ví ai đó đánh rơi, ông nhất định sẽ không tìm cách trả lại nó cho chủ nhân mà tiêu sạch tiền mặt và tuồn thẻ tín dụng trong ví cho các nhóm tội phạm chuyên sài hàng trộm cắp… Tóm lại Bernie thực là một mẫu hình đàn ông tồi tệ, thất bại và không được xã hội ưa thích.

Bubber là một anh chàng vô gia cư, lái taxi cố kiếm sống, quanh năm ăn ngủ trên chính chiếc xe của mình, đã từ lâu lắm không được đặt lưng lên một chiếc giường ngủ đàng hoàng…

Số phận đưa họ gặp nhau trong một đêm mưa gió, Bernie lẽ ra phải đưa con trai đi xem phim, nhưng ông hỏng xe và vô tình chứng kiến một tai nạn máy bay ngay trước mắt. Ông bất đắc dĩ là người đầu tiên và duy nhất tại hiện trường và chạy tới cứu những hành khách đang mắc kẹt bên trong chiếc phi cơ có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Ban đầu, ông rất miễn cưỡng giúp họ, nhưng khi một cậu bé con trạc tuổi con ông khẩn thiết van ông vào cố tìm cha cậu, ông đã thấy mủi lòng và có động lực cố gắng. Và trong quá trình đó, ông lần lượt cứu được nhiều người khác ra khỏi phi cơ, bao gồm cả Gale – một nữ phóng viên xuất sắc đang trên đường trở về nhà sau chuyến đi nhận giải thưởng báo chí.
đọc tiếp cả bài

Người sinh viên ở Heidelberg

"chàng sinh viên" lịch sử ở Heidelberg

“chàng sinh viên” lịch sử ở Heidelberg

Vào một chiều nắng đẹp, chúng tôi đang trầm trồ ngắm nhìn toà nhà thư viện của Viện đại học Heidelberg thì một người đàn ông tới bắt chuyện rât nhiệt tình. Ông tự hào giới thiệu với chúng tôi lịch sử trăm năm của thư viện, ông cũng cho biết, người ta xây cất hầm ngầm chống được cả bom nguyên tử ở phía dưới để có thể giữ gìn những tàng thư vô giá của thư viện. Thật may sao, trong Thế chiến II bom đạn không gây ra quá nhiều đổ nát ở nơi này, và kịch bản tồi tệ nhất là bom hạt nhân đã không xảy ra. Hàng triệu đầu sách quí của thư viện có lịch sử hơn 600 năm đã được bảo tồn nguyên vẹn. Ông nói chúng tôi nên vào trong mà xem cho kỹ, những nơi như thế này hiếm lắm.

Chúng tôi cảm ơn ông, rồi hỏi chuyện về cuộc đời ông. Hoá ra ông đã 77 tuổi và từng là một tiến sĩ, nghiên cứu về sinh học. Nay nghỉ hưu, ông quyết định tới Viện đại học Heidelberg để đăng ký học lại, trở thành sinh viên ngành Lịch sử. Nom ông còn rất tráng kiện, với chiếc xe đạp và cặp sách buộc đằng sau, khiến lúc đầu chúng tôi cứ nghĩ ông là một giáo sư đáng kính vừa kết thúc bài giảng của mình. Tuần đôi ba lần, ông lại đạp xe từ nhà đến đây học tập, tra cứu, đi về cả thảy hơn 20 cây số.
đọc tiếp cả bài