KL's blog

Man cannot discover new oceans, unless he has courage to lose sight of the shore…

đám cưới chàng

– truyn ngn ca KL –

Nàng đắn đo rất lâu, khuôn mặt nhợt nhạt càng trở nên căng thẳng, rồi nàng quyết định bước vào. Phòng cưới đông nghẹt người, tiếng cười nói ồn ã, những khuôn mặt đỏ lựng vì hơi men, những đám khói thuốc lá mù mịt, bát đĩa, món ăn ê hề, như bao nhiêu bữa tiệc cưới khác mà nàng từng đi dự. Nàng thấy hơi chếnh choáng, mặt mày quả có chút xây xẩm, nhưng cố hít một hơi thật sâu và đặt những bước chân chắc nịch. Nhiều người trong phòng cưới thoáng quay về phía nàng, bản năng phụ nữ mách với nàng rằng không ít ánh nhìn của đám đàn ông trong phòng đang đeo bám lấy nàng, dù nàng chẳng cần phải quay đầu. Cứ thế, người đàn bà ngoài ba mươi tuổi lặng lẽ trên đôi giầy cao gót thẳng tiến về hướng chú rể đang khoác tay cô dâu đi lần lượt từng bàn chuốc rượu. đọc tiếp cả bài

cám dỗ

– tản mạn của KL2 –

Một buổi tối mùa thu lạnh lẽo… Tôi bước vào, đưa mắt xung quanh. Giữa bao nhiêu cám dỗ, em hiện lên. Say mê, tôi lấy hết can đảm để tiến lại gần em… đọc tiếp cả bài

Tử tế

Chiều thứ bảy, ngồi đọc nốt những trang cuối của cuốn “Thiện, Ác và smartphone” trong lúc những ánh nắng dường như là cuối cùng của mùa xuân ở Hà Nội đang nhạt dần. Gấp sách lại thấy lòng thư thái. Hôm nay Hà Nội rất lạ, không khí và tiết giời như thể một thành phố phương Tây vào dịp xuân sang, không thể diễn tả thành lời. Sau mấy ngày không gian âm u, gió mưa, bất chợt trời nắng đẹp, hơi hanh hanh.
đọc tiếp cả bài

người hùng trong chúng ta

Bernie là một người đàn ông dở tệ. Ông chuyên cắp vặt, lừa đảo. Nếu nhặt được một chiếc ví ai đó đánh rơi, ông nhất định sẽ không tìm cách trả lại nó cho chủ nhân mà tiêu sạch tiền mặt và tuồn thẻ tín dụng trong ví cho các nhóm tội phạm chuyên sài hàng trộm cắp… Tóm lại Bernie thực là một mẫu hình đàn ông tồi tệ, thất bại và không được xã hội ưa thích.

Bubber là một anh chàng vô gia cư, lái taxi cố kiếm sống, quanh năm ăn ngủ trên chính chiếc xe của mình, đã từ lâu lắm không được đặt lưng lên một chiếc giường ngủ đàng hoàng…

Số phận đưa họ gặp nhau trong một đêm mưa gió, Bernie lẽ ra phải đưa con trai đi xem phim, nhưng ông hỏng xe và vô tình chứng kiến một tai nạn máy bay ngay trước mắt. Ông bất đắc dĩ là người đầu tiên và duy nhất tại hiện trường và chạy tới cứu những hành khách đang mắc kẹt bên trong chiếc phi cơ có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Ban đầu, ông rất miễn cưỡng giúp họ, nhưng khi một cậu bé con trạc tuổi con ông khẩn thiết van ông vào cố tìm cha cậu, ông đã thấy mủi lòng và có động lực cố gắng. Và trong quá trình đó, ông lần lượt cứu được nhiều người khác ra khỏi phi cơ, bao gồm cả Gale – một nữ phóng viên xuất sắc đang trên đường trở về nhà sau chuyến đi nhận giải thưởng báo chí.
đọc tiếp cả bài

Người sinh viên ở Heidelberg

"chàng sinh viên" lịch sử ở Heidelberg

“chàng sinh viên” lịch sử ở Heidelberg

Vào một chiều nắng đẹp, chúng tôi đang trầm trồ ngắm nhìn toà nhà thư viện của Viện đại học Heidelberg thì một người đàn ông tới bắt chuyện rât nhiệt tình. Ông tự hào giới thiệu với chúng tôi lịch sử trăm năm của thư viện, ông cũng cho biết, người ta xây cất hầm ngầm chống được cả bom nguyên tử ở phía dưới để có thể giữ gìn những tàng thư vô giá của thư viện. Thật may sao, trong Thế chiến II bom đạn không gây ra quá nhiều đổ nát ở nơi này, và kịch bản tồi tệ nhất là bom hạt nhân đã không xảy ra. Hàng triệu đầu sách quí của thư viện có lịch sử hơn 600 năm đã được bảo tồn nguyên vẹn. Ông nói chúng tôi nên vào trong mà xem cho kỹ, những nơi như thế này hiếm lắm.

Chúng tôi cảm ơn ông, rồi hỏi chuyện về cuộc đời ông. Hoá ra ông đã 77 tuổi và từng là một tiến sĩ, nghiên cứu về sinh học. Nay nghỉ hưu, ông quyết định tới Viện đại học Heidelberg để đăng ký học lại, trở thành sinh viên ngành Lịch sử. Nom ông còn rất tráng kiện, với chiếc xe đạp và cặp sách buộc đằng sau, khiến lúc đầu chúng tôi cứ nghĩ ông là một giáo sư đáng kính vừa kết thúc bài giảng của mình. Tuần đôi ba lần, ông lại đạp xe từ nhà đến đây học tập, tra cứu, đi về cả thảy hơn 20 cây số.
đọc tiếp cả bài

Ước nguyện cuối cùng

– truyện ngắn của KL – 

Halong

1.  Patrick

… ngày… tháng… năm 1996

thật đáng ngạc nhiên, tại sao thiên nhiên có thể tạo ra những khung cảnh kỳ vĩ đến thế chứ! Tôi hít thở bầu không khí nồng nàn hương vị mặn mòi của biển nhiệt đới, và choáng ngợp bởi những bãi đá nhô lên khỏi mặt nước, những hòn đảo nhỏ, chúng bất ngờ xuất hiện và như thể sắp sửa bay bổng lên bầu trời xanh thẳm trên kia. Nước biển xanh ngắt… thuyền càng đi sâu vào vịnh, tôi càng thích thú trước những cảnh sắc nơi này… xa xa thoáng đâu đó là một vài con thuyền nhỏ, cánh buồm nâu yên ả…

và em xuất hiện… Em cười sảng khoái, tiếng cười át tiếng gió… nghe như em đang nói một thứ tiếng Đông Âu nào đó. Người đàn ông đi cùng em bật cười, chắc là vì câu pha trò của em. Hai người đến gần mạn thuyền hơn. Cả hai đều say sưa ngắm nhìn vịnh biển y như tôi vậy. Người đàn ông đi cùng em chợt quay sang nói tiếng chuyện gì đó với em. Em và ông ta nói tiếng Pháp trơn tru, phát âm rất chuyẩn mực, nhưng nghe kỹ vẫn không phải giọng của người sinh trưởng ở những vùng đất nói tiếng Pháp… Em lại cười, tiếng cười lan toả thành từng tràng dài trong không gian…
đọc tiếp cả bài

sống bằng niềm tin

Vào mùa xuân năm 2013, trong chuyến khám phá vương quốc Sikkim và vùng núi Himalaya một mình, tôi được viếng phần mộ của người đầu tiên đã chinh phục đỉnh Everest. Suốt cuộc đời mình, ông hun đúc một niềm tin vào sự vĩnh hằng và thiện ý của Đấng sáng tạo, hiện diện muôn màu muôn vẻ trong những sự vật, hiện tượng bình thường nhất xung quanh con người. Những người như ông tin rằng những thử thách to lớn về thể xác và tinh thần khi chinh phục những đỉnh núi cao chính là những trải nghiệm vô giá. Chính những trải nghiệm đó cho chúng ta niềm tin rằng có một sức mạnh to lớn, sức mạnh của cái thiện, vẫn đang ngự trị trong vũ trụ. Cái đẹp tồn tại trong sự hài hoà vĩnh hằng mà tạo hoá sắp đặt, nhưng cũng hiện diện trong những hành động cao cả, mang tính thiện của con người.

Mùa xuân năm 2014, khi năm cũ trôi qua, năm mới đang đến rất gần, tôi ngồi tại phòng chờ ở phi trường New Delhi. Thời khắc giao thừa, tâm trạng tôi không khỏi có chút bồi hồi, quê hương ở nơi xa chỉ còn cách tôi vài giờ đồng hồ. Bất chợt, tôi nghe thấy giọng tiếng Việt của hai người đàn bà luống tuổi. đọc tiếp cả bài

Bạn cũ

Một người bạn gái mà tôi rất ngưỡng mộ có lần chia sẻ thế này: “Đối với nhiều chị em chúng tớ, người đàn ông thực sự là đàn ông nhất không phải khi họ dời non lấp biển, mà là khi họ dám làm những việc thường bị coi là của đàn bà như trông con, nấu ăn, rửa bát, giặt giũ, dám giúp đỡ mẹ, vợ, hay chị em gái mà không sợ bị những người đàn ông ‘thực sự’ khác chê cười; không phải khi họ đánh nhau với đàn ông khác, mà khi họ đỡ dậy một người bị ngã; không phải khi họ sang sảng diễn thuyết trước đám đông, mà khi họ nhẹ nhàng nói chuyện cùng con hay vợ; không phải khi họ uống được nhiều rượu hơn những người đàn ông khác ngồi cùng mâm, mà khi họ từ chối được nếu họ không muốn uống; không phải khi họ ga lăng với một cô gái trẻ đẹp, mà khi họ dịu dàng với bà vợ béo phì sau khi đẻ đang cáu gắt vì mệt mỏi trông con; không phải khi họ gia trưởng quát một câu là vợ con phải sợ nem nép, mà khi họ để cho vợ con được quyền nói lên suy nghĩ của mình, được cùng nhau quyết định mọi việc trong gia đình; không phải khi họ kiếm được thật nhiều tiền mà khi họ bận rộn nhưng vẫn luôn dành thời gian cho con, cho vợ. Tớ nghĩ người đàn ông phải thật sự đàn ông mới có thể bao dung, dịu dàng và lắng nghe phụ nữ, mới có thể luôn thể hiện tình cảm của mình mà không sợ ai cười nhạo, mới có thể khóc vì nỗi đau của những người khác…”

 

Ngày còn là sinh viên y khoa, tôi có một người bạn thi thoảng giao lưu tâm sự. Quê cậu ở một vùng ngoại thành Hà Nội. Lắm khi cao hứng, chúng tôi rủ nhau phóng xe máy về nhà cậu, căn nhà gạch mát rượi giữa một không gian xanh dịu tán lá. Chúng tôi uống rượu cùng nhau, và món nem thính đặc biệt của vùng quê này là không bao giờ vắng mặt. Bọn tôi nhâm nhi mà tâm đắc lắm. Còn nhớ, mẹ và chị gái của cậu bạn quí chúng tôi vô chừng. Mỗi khi bọn con giai kéo về là lập tức biết ý tong tả chạy ra chợ mua bằng được nem thính, rồi các món ăn chân chất của thôn quê tú ụ mang ra. Tôi và cậu tao tao mày mày, lúc nào cũng bỗ bã như thế, nhưng quí cái chất trong con người nhau.
đọc tiếp cả bài